SỐ LƯỢT TRUY CẬP

1
4
7
9
1
8
6
Tin chuyên ngành Thứ Tư, 13/07/2011, 15:00

Quản lý chuyện Trung Quốc vơ vét nông sản

Theo các chuyên gia, về hình thức, thương nhân Trung Quốc sẽ rất khó vào sâu nội địa của Việt Nam để thu mua nông sản. Nhưng bằng những cách lách đơn giản, qua mặt được hầu hết các cơ quan giám sát và quản lý, thương nhân Trung Quốc vẫn gom được với số lượng lớn.

Việc “dồn” hàng vào thị trường Trung Quốc khiến các nhà xuất khẩu trong nước chịu sự phụ thuộc quá lớn. Nhiều nhà quản lý và chính nông đều cho rằng cần phải kiểm soát những mặt hàng nhạy cảm và tìm thêm thị trường thay thế.

Giám sát ngay việc thu gom nông sản

Bà Lê Ngọc Đào, Phó giám đốc Sở Công thương TP.HCM, đã kiến nghị với Bộ Công thương tăng cường quản lý, giám sát các hoạt động thu mua nông sản từ các thương nhân Trung Quốc. Theo bà Đào, việc thu mua các mặt hàng thiết yếu (trứng, thịt, gạo…) đang tạo ra những biến động giá lớn trên thị trường. Bà Đào cảnh báo, từ nay đến Tết Nguyên đán, nếu việc mua bán cứ diễn tiến như thời gian vừa qua sẽ ảnh hưởng đến nguồn cung và giá cả những mặt hàng thiết yếu trong nước, thị trường đối diện những biến động lớn.

 

Biến động mà bà Đào nói thực ra không còn là cảnh báo. Trong đợt biến động giá trứng gia cầm vừa qua, sau khi giá tăng vọt do nguồn cung hao hụt, bà Phạm Thị Huân, Giám đốc công ty Ba Huân, cho biết thời điểm không được điều chỉnh giá bán mỗi ngày doanh nghiệp này lỗ trên 200 triệu đồng, do chi phí đầu vào tăng mạnh.


Theo báo cáo của Cục chế biến thương mại nông lâm thủy sản và nghề muối, thông tin từ Chi Cục thú y Lạng Sơn, trong quý I.2011, lượng thịt heo xuất khẩu sang Trung Quốc khá lớn, đến quý II có giảm do mức độ chênh lệch giá tại hai nước không còn. Mặc dù vậy, Cục chế biến vẫn đề nghị tăng cường kiểm tra, kiểm soát chất lượng một số sản phẩm (đường, thịt, thủy hải sản…), nhằm quản lý và điều tiết lượng hàng xuất theo đường tiểu ngạch.

Một giảng viên bộ môn thuế Trường đại học Luật TP.HCM khẳng định với những ràng buộc về hình thức mua bán mậu biên, chẳng hạn như người dân 2 bên biên giới sẽ chỉ được mua hàng hóa theo một số lượng định mức nhất định, sẽ rất khó để thương nhân Trung Quốc có thể vào sâu nội địa mua gom hàng hóa với số lượng lớn. Do đó, thực trạng mua gom là lỗi ở quản lý chứ không phải luật không chặt.

Thứ trưởng Bộ Công thương Nguyễn Thành Biên cũng cho rằng, việc mua gom nông sản và đưa đi đường tiểu ngạch, theo cách mà dân buôn Trung Quốc tiến hành như hiện nay là không đúng luật. “Bộ đã yêu cầu các địa phương báo cáo rõ tình hình. Tuy nhiên nhiều ngành hàng chỉ có thông tin chứ không bắt được tận tay, nên rất khó xử lý”, ông Biên nói. Còn Bộ trưởng Bộ NN-PTNT Cao Đức Phát cho rằng, việc thu mua nông sản của thương nhân Trung Quốc, nếu đảm bảo việc mua bán và kinh doanh đúng luật là bình thường. Nhưng vấn đề ảnh hưởng lâu dài sẽ nắm kỹ tình hình và làm theo luật pháp.

Mở rộng thị trường

Theo ông Từ Minh Thiện, Giám đốc Trung tâm xúc tiến thương mại và đầu tư TP.HCM (ITPC), hạn chế lớn nhất hiện nay đối với rất nhiều mặt hàng nông sản xuất khẩu là quá tập trung vào một thị trường, chủ yếu là Trung Quốc, nên khi có biến động thường gây tổn hại cho cả doanh nghiệp lẫn nông dân. Ông Thiện cho rằng, để hạn chế rủi ro, doanh nghiệp nên tìm kiếm thị trường mới. Chẳng hạn vẫn có thể duy trì hình thức tiểu ngạch, nhưng doanh nghiệp nên đưa cả hàng hóa sang các nước láng giềng như Lào, Campuchia, Myanmar… Từ các nước này có thể xuất khẩu sang nước thứ ba. Đồng thời cần hỗ trợ nông dân các vùng sản xuất áp dụng các tiêu chuẩn cần thiết để sản xuất các mặt hàng đủ tiêu chuẩn để đẩy mạnh xuất khẩu sang các thị trường lớn như Mỹ, EU, Nhật Bản, Hàn Quốc…

Ông Thái Đức Duy, Chủ trang trại thanh long Duy Lan tại Hàm Thuận
Nam (Bình Thuận), được biết đến là thế hệ đầu tiên đưa thanh long lên biên giới phía Bắc bán sang Trung Quốc. Tuy nhiên, sau những lần gặp bạn hàng tráo trở, nhiều năm nay ông đã ngưng việc xuất hàng qua thị trường này mà chuyển qua các thị trường EU, Mỹ và tới đây là Nhật và Hàn Quốc. “Buôn bán với thương lái Trung Quốc, việc giao dịch, ngã giá và đặt hàng chủ yếu qua điện thoại, sau đó gửi hàng lên biên giới, người bán phải chịu phí bao bì, nguyên liệu, công đóng gói xử lý… ,hình thức mua bán này hoàn toàn thiếu minh bạch, rủi ro người bán chịu hết, mua bán chỉ dựa vào lòng tin chứ không có gì đảm bảo. Trong trường hợp xảy ra sự cố tranh chấp, người bán không biết dựa vào căn cứ nào, ai đứng ra xử lý, mà trông chờ vào sự… hên xui”, ông Duy cho biết. Và kinh nghiệm của ông Duy là doanh nghiệp cần nâng cao tính thương mại quốc tế bằng con đường chính ngạch, được bảo hộ bằng luật thương mại của hai nước thì nông dân và doanh nghiệp mới được bảo vệ. 

(Nguồn: Đất Việt online)


Số lượt người xem: 2439 Bản inQuay lại
Xem theo ngày Xem theo ngày